Trải nghiệm cận tử ‘Du hành địa ngục’ lật đổ thuyết vô thần

Đối với những người tin vào duy vật luận hoặc vô thần luận mà nói, hiện tượng trải nghiệm cận tử này nhất định là vô cùng chấn động, thậm chí lật nhào nhân sinh quan, thế giới quan, giá trị quan từng có của họ. Sự khải thị tâm linh mà họ đã nhận được là như thế nào?

“Trải nghiệm cận tử” (near-death experience: NDE) đề cập đến một hiện tượng y học, trong đó một người sau khi chết một khoảng thời gian liền hồi phục lại sự sống. Trên thực tế, có nhiều người trên thế giới này đã trải nghiệm cận tử hơn bạn nghĩ; người thân của bạn cũng có thể đã từng trải qua. Loại trải nghiệm này đã phát sinh trên mọi người ở mọi lứa tuổi, mọi tín ngưỡng và dân tộc.

Cho đến nay, đặc biệt là ở Hoa Kỳ, người ta đã kể lại rất nhiều trải nghiệm cận tử, trong đó có nhiều người miêu tả đã nhìn thấy Thánh quang chói lọi dẫn họ bay qua bờ bên kia, thậm chí có người còn nghe thấy tiếng hát của các Thiên thần chào đón họ đến cổng Thiên đàng. Tuy nhiên, có một số người lại có trải nghiệm hoàn toàn tương phản. Họ nhớ lại cảnh tượng đi đến địa ngục, và miêu tả phổ biến nhất là về cảnh tượng hắc ám của sinh mệnh tà ác và nỗi đau đớn thống khổ mà họ phải chịu nơi địa ngục.

Nghiên cứu trải nghiệm cận tử đầu tiên có ý nghĩa trọng đại

Sau trận động đất ở Đường Sơn, năm 1987, giới khoa học Trung Quốc đã thực hiện một cuộc khảo sát đặc biệt để nghiên cứu trải nghiệm của những người sống sót khi họ ở trong tình trạng hấp hối. Họ đã tìm thấy 100 người sống sót, và thực hiện được 81 cuộc điều tra hiệu quả. Đây là số lượng người tham gia nhiều nhất trong lịch sử nghiên cứu trải nghiệm cận tử trên thế giới, đồng thời cũng là cuộc khảo sát trải nghiệm cận tử đầu tiên ở Trung Quốc.

Nghiên cứu trải nghiệm cận tử đầu tiên được thực hiện ở Trung Quốc Cộng sản, điều này thực sự là có ý nghĩa phi thường. Tại sao có thể nói như vậy?

Những bạn đã theo dõi chương trình của chúng tôi có lẽ còn nhớ một vài trường hợp trải nghiệm cận tử nổi tiếng mà chúng tôi đã giới thiệu. Nhưng ở Trung Quốc vào thời điểm đó, người dân vì phải tiếp nhận giáo dục vô thần luận, duy vật luận của ĐCSTQ, nên những thuyết nói về sự tồn tại của linh hồn, thiên đàng hay địa ngục đều bị coi là mê tín phong kiến; tuy các chuyên gia chủ trì cuộc điều tra được giới truyền thông phỏng vấn đều không nguyện ý tiết lộ minh xác liệu kết quả điều tra có thể chứng minh sự tồn tại của linh hồn không, nhưng phát hiện của các chuyên gia vẫn làm người ta kinh ngạc.

Ví dụ, hơn một nửa số người không chỉ không sợ hãi khi họ đang trong trạng thái cận tử, mà trái lại họ có đầu óc minh mẫn tỉnh táo, tâm tình bình tĩnh, không chút khủng hoảng. Còn có gần một nửa số người cảm giác thoát ly khỏi thân thể và phiêu đãng trong không trung. Linh hồn được giải phóng thoát ra, tới một phương thức thần kỳ, nhận biết được vũ trụ cự đại vô biên và những sinh mệnh khác. Sau khi trở về từ cái chết, nhiều người như đã được lột xác và tái sinh – tính cách của họ cũng phát sinh biến hóa rõ ràng. Đối với những người từ cõi chết trở về, họ thường có cách nhận thức hoàn toàn mới về sinh mệnh của chính họ. Sau khi “phục sinh từ cõi chết”, tuyệt đại đa số đều khắc cốt ghi tâm thể nghiệm cận tử lúc đó, dù đã trải qua 12 năm – tính đến thời điểm cuộc điều tra diễn ra – nhưng chúng vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức của họ.

Cũng có những người khác sống sót sau địa chấn không được đưa vào cuộc khảo sát; vì trải nghiệm cận tử đặc thù của bản thân, khiến họ tin rằng có linh hồn chân thực tồn tại sau khi chết, và thực sự có những thứ như lên thiên đường hay xuống địa ngục. Vì vậy, trong hiện thực hồng trần của những cám dỗ, thời thời khắc khắc họ nhắc nhở bản thân tỉnh táo, không dám ‘tùy ba tục lưu’, trôi theo dòng đời. Tất cả những thể nghiệm này đều phù hợp với kết quả điều tra của những nghiên cứu cận tử ở các quốc gia khác nhau.

Kết quả của cuộc khảo sát này cho mọi người nhìn trận động đất ở Đường Sơn ở một góc độ khác. Một số người nói rằng, Thiên thượng dường như đang cố gắng để người dân Đường Sơn minh bạch bí ẩn của sinh tử, nhìn thấu cánh cửa thâm u của cái chết; và những người đã thân chinh trải nghiệm bí ẩn này mà sống sót có thể minh bạch rằng linh hồn là bất tử, sinh mệnh là vĩnh hằng. Tử vong không phải là tiêu mất, mà là một ngưỡng cửa thông tới tự do. Điều này khiến mọi người phải suy ngẫm: Tất cả những thứ như duy vật luận, vô thần luận và tiến hóa luận được tuyên truyền ở Trung Quốc và thế giới, kỳ thực chỉ là hoang ngôn và cạm bẫy để hại người, hại đời.

Trải nghiệm cận tử đầy thử thách

Về trải nghiệm cận tử, tại đây chúng tôi cũng xin giới thiệu những trải nghiệm kỳ lạ hơn của người nổi tiếng Trung Quốc thời cận đại.

Ông Quách Tắc Vân, cựu Tổng thư ký Quốc vụ viện của Trung Hoa Dân Quốc, đã từng ghi chép lại một trường hợp trải nghiệm cận tử như vậy trong cuốn sách “Động linh tục chí quyển ngũ tài sắc nhị quan” của ông. Trong số những người quen của con trai Quách Tắc Vân có Trần Thụ Khang, phó giáo sư Khoa Chính trị tại Đại học Bắc Kinh vào những năm 1930. Trần Thụ Khang từng bị đau ruột thừa đột ngột, không thể hồi phục trong một thời gian dài sau phẫu thuật, ông ngày càng tuyệt vọng, cho rằng mình không còn cách xa cái chết là mấy.

Một ngày nọ khi đang nằm hôn mê trên giường bệnh, đột nhiên nguyên thần của Trần Thụ Khang ly thể, đi đến một vùng quê hoang vu, đi được một lúc lâu, ông qua một khu rừng và nhìn thấy một thành trì, tường thành nguy nga cao lớn. Trong thành có một vị lão nhân với lông mày và râu tóc bạc trắng, giống như ông già Noel, đang phân phát các loại đồ chơi khác nhau cho mọi người. Trần Thụ Khang quyết định vào thành, thì bất ngờ bị lão nhân chặn lại từ phía sau và nói với ông: Tiên sinh đừng vào thành, hãy nghĩ đến gia đình vợ con ở nhà, mau về đi. Chỉ sau đó, Trần Thụ Khang mới thanh tỉnh ý thức và quyết định quay trở lại, nhưng con đường đưa ông đến đã tiêu biến mất.

Đột nhiên ông nhìn thấy xuất hiện một con đường rộng rãi bằng phẳng, liền đi bộ dọc theo con đường. Khi đi qua một con hẻm, liền phát hiện những người lai vãng bên trong đều là mỹ nữ. Có những mỹ nữ phương Đông tóc đen mắt đen và mỹ nữ phương Tây tóc vàng mắt xanh, họ đều khỏa thân. Tất cả đều vẫy gọi ông, và cảnh tượng vô cùng quyến rũ. Ông tự hỏi làm sao mình có thể vào một nơi như vậy, liền xoay người rời đi, những mỹ nữ này cũng không ép buộc lôi kéo ông.

Chẳng mấy chốc ông đến một con hẻm khác và thấy bên trong có thứ gì đó giống như những cánh quạt quay của một cối xay gió lớn, xung quanh có hàng đống tiền vàng và đủ loại châu báu trên đời. Có hai lính canh ở đầu hẻm và nói với ông: Chỉ cần ông bước vào, những châu báu và tiền bạc này là của ông. Ông nghĩ: Trên đời làm sao có món hời lớn như vậy với mình, chắc là lừa mình đây, nên ông liền bỏ đi.

Vừa đi được vài bước, cảnh vật xung quanh tối sầm lại, ông đột nhiên nhìn thấy vợ, liền cảm thấy cả người như nhũn ra. Lúc này bên tai ông vang lên một giọng nói: “Tỉnh rồi, tỉnh rồi!” Khi mở mắt ra lần nữa, ông thấy người nhà đang quây quanh giường mình, và nói rằng chính bác sĩ đã tiêm thuốc trợ tim cho ông, nhờ đó ông mới được cứu sống.

Kể từ đó, bệnh tình của ông ngày một được cải thiện, và hơn một tháng sau ông đã hoàn toàn bình phục. Lúc này, ông kể cho người khác nghe về trải nghiệm nguyên thần ly thể khi ông hấp hối, và mừng vui hạnh phúc vì nhờ tâm tiền và sắc tương đối đạm bạc của mình, đối diện với sự cám dỗ ông đã không làm sai, nếu không e rằng ‘đường mê khó tỉnh’, nguyên thần của ông sẽ lạc đường và không thể quay trở lại, sẽ nguy hiểm thực sự.

Sau khi trải qua những trải nghiệm cận tử này, nhiều người tựa hồ như đã minh bạch được ý nghĩa của sinh mệnh khi đến thế gian.

Cuộc khảo sát về trải nghiệm cận tử đầu tiên được thực hiện ở Trung Quốc vào năm 1987, sau trận động đất ở Đường Sơn, có thể nói là đã lặng lẽ phá vỡ mê chướng của thuyết vô thần và duy vật luận. Những người sống sót hiểu rằng linh hồn là bất tử và cuộc sống là vĩnh hằng. Từ một góc độ khác mà xem xét đại địa chấn Đường Sơn, ý nghĩa của nó tuyệt đối không chỉ là một thảm họa tự nhiên.

Lời mời đi đến địa ngục

Câu chuyện sau đây cũng xuất phát từ một người Mỹ tên là Howard Storm, từng là một người vô thần. Hôn mê do một vết đâm thủng dạ dày đã thực sự thử thách niềm tin của anh vào cuộc sống, bởi vì anh thực sự cảm thấy rằng mình đã bị đưa đến cánh cửa địa ngục.

Storm kể lại rằng, lúc đó sau khi được đưa đến bệnh viện, anh tỉnh dậy trong mơ hồ, và mở miệng hỏi chuyện gì đã xảy ra, nhưng anh thấy không ai trong phòng có thể nghe thấy mình. Mọi người giống như thể đang vội vàng qua lại trước mặt anh, anh cố gắng ngăn họ lại, nhưng họ không thể nhìn thấy anh mà còn xuyên thẳng qua thân thể anh mà đi. Howard Storm ý thức được rằng mình đã chết, và trở thành một linh hồn lang thang trong bệnh viện.

Howard Storm nói, ở cuối hành lang, anh thấy một nhóm đông người đứng trước cửa, giống như chiêu mời anh gia nhập đội ngũ của họ. Tất nhiên, anh vẫn còn rất bối rối về thế giới của những linh hồn lang thang, và anh chưa tìm ra cách đối phó với họ, vì vậy anh quyết định tham gia với họ và cùng họ bước qua cánh cửa.

Sau khi bước vào, anh đến một thế giới hoàn toàn khác được bao phủ bởi sương mù dày đặc. Những sinh mệnh đó thúc giục anh bước nhanh, và phong độ hài hước của họ khiến lời mời của họ có vẻ dễ chịu. Storm quay đầu nhìn lại, phòng bệnh của bệnh viện càng ngày càng xa, nhưng càng đi xa, nơi bao phủ sương mù càng trở nên rùng rợn khiếp đảm, giống như viên kẹo kỳ quái trong hành lang của nhà máy “Charlie and the Chocolate Factory” vậy.

Khi này, những người đi cùng anh cũng không còn niềm nở, thân thiện như lúc ban đầu, họ sớm trở nên gớm ghiếc, họ đẩy anh tiếp tục đi sâu vào trong hành lang. Họ trở nên vô cùng bạo lực, và bắt đầu cắn anh bằng răng của họ rồi ăn thịt anh ta. Storm cảm thấy đau đớn dữ dội.

Lúc này, trong đầu anh có một giọng nói khuyên anh cầu nguyện Chúa. Lúc đầu, anh cự tuyệt vì nghĩ rằng mình không biết làm thế nào để cầu nguyện. Tuy nhiên, khi phần thịt trên cơ thể của anh tiếp tục bị xé ra, người vô thần luận “sắt đá” này bắt đầu hét lên câu “A country under God” (Quốc gia dưới sự che chở của Chúa) trong “Lời thề trung thành” và nhẩm lời bài Thánh ca “Lời cầu nguyện của các Thiên thần”.

Mặc dù đó chỉ đơn thuần là nhẩm niệm, nhưng nó đã xua đuổi được những sinh mệnh tà ác đang cố gắng nuốt chửng anh. Sau đó, anh đã được cứu thoát bởi Thánh quang vĩ đại tràn đầy tình yêu và ấm áp, và một số sinh mệnh thân tỏa hào quang đến nghênh tiếp anh, và dẫn anh hồi tưởng lại cuộc đời của mình.

Trong lúc hồi tưởng lại cuộc đời mình, Storm nhìn thấy sự ích kỷ của mình đã làm tổn thương người khác và tự cảm thấy tội lỗi, nhưng anh cảm thấy Thánh quang vĩ đại đầy bao dung, và yêu thương anh vô điều kiện. Cuối cùng, ánh quang thần thánh đã đưa Storm trở lại thế giới. Khi tỉnh dậy, anh thấy mình đang nằm trên giường bệnh, thể xác không còn nguyên vẹn.

Sau trải nghiệm hấp hối này, Storm chuyển từ một người vô thần thành một mục sư người Mỹ, và xuất bản cuốn sách “My Descent Into Death” vào năm 2000, kể về trải nghiệm cận tử đã thay đổi cuộc đời anh như thế nào.

Nữ nghiên cứu sinh “du hành địa ngục” đã cải biến và hướng thiện

Một câu chuyện tương tự cũng xảy ra với một nữ sinh viên mới tốt nghiệp. Đây là câu chuyện cuối cùng chúng ta nói về ngày hôm nay. Nó đã được xuất bản trên NDEvideos.com, một trang web về trải nghiệm cận tử.

Đó là năm 2003, Saartjie Geurts, một nữ sinh viên 23 tuổi tốt nghiệp ngành truyền thông tại Hà Lan, đột nhiên cảm thấy chóng mặt và nhận thấy khả năng phối hợp và tập trung của mình ngày càng giảm sút. Sau nhiều ngày, cô đã phải nằm liệt giường. Saartjie Geurts đã xin nghỉ phép trong 5 ngày, và trong thời gian đó, cô đã trải qua một trải nghiệm cận tử (NDE), mà theo cách nói của chính cô, là “du hành địa ngục”.

Cô đang nằm trên giường, đầu nặng trĩu đến mức không cách nào nhấc lên được. “Tôi nhận ra rằng tôi không thể rời khỏi giường, tâm lý tôi hoảng loạn”, Goitz nói trong một video trên NDEvideos.com – một trang web về trải nghiệm cận tử.

Đột nhiên, những thể nghiệm cảm quan phong phú nhất loạt tuôn trào: cô ấy nhìn thấy màu sắc tươi sáng, nếm được nhiều hương vị khác nhau, ngửi thấy nhiều mùi khác nhau và nghe được rất nhiều âm thanh; cô ấy cũng nhìn thấy rõ ràng những đóa hoa, những dãy núi và các công trình kiến trúc. Sau đó, “có một sự uy hiếp đáng ngại”. Cô nhìn thấy cơ thể của mình nằm trên giường, và cô ấy nhìn chằm chằm vào cơ thể của mình từ trên cao.

Goitz sợ hãi. Sau đó, cô cảm thấy thần thức của mình bị kéo trở lại, đồng thời cô nhìn thấy mẹ mình đang nằm trong phòng cách ly của bệnh viện. Hai năm trước, năm 2001, mẹ cô bị ung thư ruột kết, cần được cách ly, sau đó không may qua đời. Goitz cảm thấy thống khổ, và sau đó cô cảm thấy mình bị kéo qua một đường hầm càng ngày càng hẹp.

Goitz hồi tưởng lại, “Tôi đến trước một cánh cửa… Tôi phải lựa chọn”. Mẹ cô đang ở phía bên kia cánh cửa. “Xuyên qua cánh cửa đó đồng nghĩa với cái chết”. Cô chỉ có thể đứng nhìn cánh cửa đóng lại, và rời khỏi mẹ mà đi. Thế rồi, những cảnh đời từ lúc lọt lòng hiện ra trước mắt. Goitz nói rằng đó là một loại “trải nghiệm cảnh tượng”. Cô có thể nhìn thấy hình ảnh của từng thành viên trong gia đình theo năm tháng.

Cô biết rằng một điều gì đó tồi tệ hơn sắp xảy ra, cô mệt mỏi và không biết mình có thể ứng phó với nó không. “Tôi gọi đó là một trải nghiệm địa ngục… Có rất nhiều bàn tay, và có rất nhiều tiếng la hét, hét lên những gì tôi đã làm sai. Rồi đột nhiên xuất hiện một người, một cái bóng, tôi không thể hình dung được”. Rồi cô tỉnh lại và thấy mình đang nằm trong phòng với nhân viên y tế bên cạnh.

Đó là một trải nghiệm khủng khiếp, nhưng nó đã giúp Goitz đối mặt với sự ly thế của mẹ cô, mối quan hệ giữa hai mẹ con và phẩm vị của chính cô. Những bàn tay vươn ra với cô, tiếng la hét quát mắng khiến cô cảm thấy mình đang bị lôi kéo đến một nơi giống như là địa ngục. Đối diện những âm thanh tố cáo cô ầm ĩ, Goitz đã liên tục xin lỗi. Trong tâm cô thầm nghĩ, tại sao lại thế này, tại sao lại xuống địa ngục?

Cô đột nhiên nghĩ ra, khi còn nhỏ, cô thường xuyên mâu thuẫn với mẹ sau khi mẹ ly hôn với cha, gọi tên mẹ một cách vô lễ, cô cảm thấy xấu hổ vì mẹ thấy được nhược điểm của mình. Goitz nghĩ về những ngày trước khi mẹ qua đời: “Tôi đột nhiên ý thức ra, rằng mình chưa bao giờ gọi điện cho bà trong suốt 10 tháng công du nước ngoài”.

Trong nội tâm cô bắt đầu cảm thấy việc mẹ một mình trải qua mọi nỗi đau bệnh tật mà không có ai ở bên thật thương tâm. Goytz nói: “Trải nghiệm sắp chết giống như một người hảo tâm hỏi tôi, tại sao tôi lại đối xử không thân thiện với mẹ mình như vậy, giống như một cuộc thẩm vấn”. Ngoài ra, từ “trải nghiệm du hành địa ngục”, Goytz cũng ý thức được rằng không nên nói dối, cũng không nên tật đố – ghen tị. Cô cảm thấy mình có một tâm tật đố mạnh mẽ khó có thể hòa hợp với các chị em của mình, và tất cả những điều này đều sai. Goitz từ đó đã cải biến những tật xấu của mình.

Câu chuyện đã kết thúc. Chúng ta đã thấy rằng, trong hiểm cảnh của sinh mệnh, những trải nghiệm mà họ đã kinh qua, đối với người trong cuộc mà nói, sẽ gây ra chấn động mạnh mẽ, từ đó mà chuyển biến quan niệm của họ, khiến họ trở nên kính Thần, hướng thiện. Vì vậy, đối với những độc giả chúng ta, cũng có thể nhận được một số khải thị sinh mệnh từ kinh nghiệm của họ…

Tin Tổng hợp

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *