Bác bảo vệ gạt lòng tự trọng đi… ăn xin giữa thời Covid-19

Giao lộ Nam Kỳ Khởi Nghĩa – Võ Thị Sáu (Q.3, TP.HCM) có người đàn ông luống tuổi mặc đồ bảo vệ ngồi bên đường. Ông dựng xe ở một góc, trên xe có một tấm bảng nhỏ: “Không tiền về quê tránh dịch. Xin vui lòng giúp đỡ. Cảm ơn!”.

Đang làm bảo vệ cho một cửa hàng, Covid-19 ập tới khiến ông Vinh mất việc. ‘Kẹt cứng ngắc’ giữa Sài Gòn, trụ hết nổi, ông làm một việc mà cả đời chưa bao giờ nghĩ tới: ‘để lòng tự trọng qua một bên mà đi… ăn xin’.“Có chết cũng không nghĩ một ngày mình phải ăn xin”Ông Bùi Quang Vinh (69 tuổi, ngụ Q.Tân Phú, TP.HCM) hơi ngỡ ngàng khi thấy có người hỏi thăm. Ông chỉ vào tai trái nói rằng mình bị lãng một bên từ hồi chiến tranh, “nếu có nói thì nói vào lỗ kia mới nghe được”.
Từ Tiền Giang lên Sài Gòn lập nghiệp từ năm 1990, ông nói chưa bao giờ nghĩ rằng mình phải rơi vào hoàn cảnh này, tất cả chỉ vì Covid-19. Tuổi đã cao, ông chỉ có thể xin làm bảo vệ ở các quán ăn, công ty nhưng lắm lúc cũng bị chê già, yếu rồi tìm cách đuổi việc. Không chỗ này thì tìm chỗ khác, cứ như thế ông cùng vợ cũng sống được ở Sài Gòn.
Nhắc đến vợ, đôi mắt người đàn ông sáng rực. Ông nói vợ ông, bà Phan Thị Tương (51 tuổi) hiện đang làm lao công cho một ngân hàng ở TP.HCM, mùa dịch vẫn ráng trụ. Ông và bà đã sống với nhau ngót nghét hơn 10 năm, là kết quả một mối tình chắp vá.
“Tôi tới nhận vé số ở một cửa hàng đem đi bán, bà ấy thì nấu nướng cho chủ ở đó. Dần dà, rồi hai người cảm mến rồi quen nhau. Tôi mất vợ, cũng có hai đứa con ở quê, bà ấy từ Hà Tĩnh vô cũng không còn chồng, có một đứa con, rồi hai chúng tôi sống với nhau tới tận bây giờ”, ông nhớ lại.

Cuộc sống của hai vợ chồng ông Vinh có lẽ sẽ êm đềm trôi qua nếu không có dịch Covid-19. Đầu tháng 6.2021, ông mất việc, mọi chi phí trong nhà đều đặt hết lên vai người vợ. Mỗi tháng bà Tương chỉ kiếm được 4,5 triệu đồng. Trong khi đó, hai vợ chồng già phải xoay xở bao nhiêu là chi phí. Để có thêm tiền, mỗi ngày đi làm về bà cũng tranh thủ thời gian rảnh nhặt ve chai kiếm thêm được đồng nào hay đồng đó.
Ông nói tiền trọ mỗi tháng phải đóng 3 triệu, còn 1,5 triệu không thể lo hết chi tiêu trong nhà. Thêm vào đó, các con ông Vinh đều có gia đình nhưng ai cũng khó khăn, con trai bà Tương đang làm ở Long An cũng thất nghiệp. Bao nhiêu thứ “tấn công” dồn dập cùng một lúc, ông Vinh đem xe ra đường kiếm khách.
“Là đàn ông, tôi không thể ở nhà nằm đó cho vợ một mình gồng gánh. Nhưng 3 ngày chạy xe ôm truyền thống, tôi có đúng một cuốc 20.000 đồng. Tôi lỗ tiền xăng, đường cùng rồi mới gạt lòng tự trọng qua một bên mà làm liều đi ăn xin. Có chết cũng không nghĩ một ngày mình phải ăn xin, quê lắm!”, ông rơm rớm nước mắt.
Hơn 1 tuần nay, sáng ông thức sớm chu toàn việc nhà, 9 giờ ông ra ngồi ở góc đường Điện Biên Phủ – Bà Huyện Thanh Quan, trưa 12 giờ nắng lên ông lại ghé giao lộ Nam Kỳ Khởi Nghĩa – Võ Thị Sáu để nhờ sự giúp đỡ của cộng đồng. Mỗi lần đi như vậy, ông đều giấu vợ, nói: “Tôi chạy xe ôm”.
Cuộc nói chuyện chúng tôi bị ngắt quãng khi có một cô gái trẻ tiến đến, dúi vào tay ông một ít tiền rồi nói: “Chú cầm xài đỡ nhen chú. Mong chú sớm vượt qua khó khăn, sớm được về quê”. Ông rối rít cảm ơn rồi nhìn người này vội vàng chạy xe đi cho kịp đèn xanh. Cầm tờ tiền trên tay, ông nói mỗi ngày mình xin được hơn 300.000 đồng, có ngày nhiều thì hơn 500.000 đồng, ráng một tí nữa là đủ tiền trọ tháng này rồi mua hai cái bảo hiểm y tế cho 2 vợ chồng.
“Về tôi không dám đưa cho vợ nhiều tiền, sợ bà ấy nghi. Tôi không biết bà ấy mà biết chồng mình làm vậy thì sẽ nghĩ sao nữa”, ông Vinh băn khoăn.

Nói chuyện một hồi, ông Vinh mời tôi về nhà để biết “vợ chồng ông đang mắc kẹt giữa Sài Gòn như thế nào”. Tôi đồng ý, nhưng ông nói phải hứa 2 điều: “Xin đừng nói cho vợ tôi biết tôi đi ăn xin, đợi một ngày thích hợp rồi tôi lựa lời nói với bà. Hai là lát nữa về tôi ghé nhà thờ chỗ “ATM lướt ống” xin miếng cơm với khoai nhen”.
Chúng tôi về một căn nhà trọ nhỏ trên đường Âu Cơ (P.Tân Sơn Nhì, Q.Tân Phú). Trong lúc gửi xe, ông chỉ vào chiếc xe đạp điện dựng góc nhà có một bọc ni lông đựng vài chai nhựa rồi nói: “Đó, xe bả lượm ve chai với đi làm”.
Căn trọ nhỏ rộng chừng 30 mét vuông, tuy cũ kỹ nhưng được dọn dẹp ngăn nắp là nơi ở của hai vợ chồng ông nhiều năm nay. Vừa bước vào nhà, ông nói lớn: “Bà ơi nay tôi xin được khoai với ít đồ, lát nấu gì ăn nhen”. Bà cầm đồ chồng mang về rồi niềm nở đón khách.
Trong căn phòng nhỏ bật hết đèn vẫn không sáng hết vì có vài bóng bị hư, ông nói đa phần đồ đạc trong đây đều do người ta cho mà có. Có thời điểm ông Vinh bị teo vỏ não, cơ quan bà Tương góp tiền hỗ trợ cho gia đình gần 10 triệu đồng mới vượt qua được giai đoạn ngặt nghèo.


Bà Tương lật đật nấu ăn mời tôi dùng chung bữa cơm, chiều nay hai vợ chồng ăn lại món cá kho hồi sáng vẫn còn và một ít canh mới nấu. Mọi thứ trong bữa ăn này đều do mạnh thường quân giúp đỡ. Ông cũng mang ra “Sổ nhận lương thực, thực phẩm dành cho hộ dân khó khăn ảnh hưởng dịch bệnh Covid-19” do phường hỗ trợ rồi nói nó đã giúp mình trụ được nhiều tháng nay.
Trong lúc vợ đang nấu ăn, ông ghé vào tai tôi nói nhỏ: “Tôi đi xin về không dám đưa cho bà ấy nhiều sợ bà ấy nghi”. Hỏi sao không về quê, hai vợ chồng thở dài tâm sự rằng không phải họ không muốn về mà là vì bị “kẹt” lại đây bởi muôn vàn nỗi trăn trở: về quê sợ phải tốn tiền cách ly tập trung, về quê sợ lây dịch cho người nhà, về quê sợ không có tiền sống…
Tôi thắc mắc: “Nhiều người hiểu tấm bảng ghi “Không tiền về quê tránh dịch” là chú xin tiền để về quê tránh dịch. Giờ chú nói không về thì có gây hiểu lầm hay không?”, ông phân trần: “Ban đầu tôi cũng có ý định xin đủ tiền rồi về quê nên để tấm bảng như vậy, nhưng người nhà gọi lên nói về phải cách ly đủ thứ, rồi ở Sài Gòn là tâm dịch nên sợ về rồi mang bệnh về, vậy là thôi tôi xin tiền để đóng trọ, mua bảo hiểm cho hai vợ chồng. Vì việc xin của tôi chỉ tạm thời thôi nên tôi cũng không đổi bảng đó làm gì, ai có hỏi thì tôi giải thích cho họ không hiểu lầm, tôi cũng nghĩ là xin hết tháng này đủ tiền trang trải rồi nghỉ chứ mặt mũi đâu mà xin hoài. Tôi còn bàn thờ tổ tiên dưới quê, cũng là trưởng tộc nên chắc chắn đợi dịch nguôi ngoai thì tôi về thăm cháu nội mấy ngày, thăm bàn thờ tổ tiên, các con. Tôi chắp nối với vợ, nhưng mà các con ở quê không chấp nhận vì sợ chia đất, chia tài sản. Đó cũng là lý do mà tôi quyết định ở Sài Gòn chứ không về quê sống”.

“Dịch này làm có bao nhiêu tiền đâu chú ơi. Lúc mới biết ổng mất việc tôi cũng buồn không biết thời gian tới phải sống sao. Mấy ngày nay ổng đòi chạy xe ôm ban đầu tôi đâu chịu, vì ổng đủ thứ bệnh, nhưng ông kiên quyết quá nên tôi cũng xuôi. Hai, ba bữa nay về ổng đưa tôi trăm mấy hai trăm, tháng này chắc cũng đủ tiền trọ rồi ăn uống”, bà nói.
Bà Tương cho biết lúc chồng thất nghiệp, có thời điểm bà thầm nghĩ rằng mình không thể gồng gánh được gia đình qua mùa dịch. “Có khi tôi nghĩ đường cùng không có tiền đóng trọ chắc phải ra ngoài đi ăn xin để sống”. Bà cũng than rằng nếu dịch này mà kéo dài thì không biết hai vợ chồng bà còn trụ lại được bao lâu.
Xong bữa cơm chiều, ông Vinh tiễn tôi về rồi nói rằng chắc ông làm “chuyện này” vài bữa nữa thôi, có đủ tiền xoay xở rồi nghỉ. Ông mong cho dịch sớm qua để tìm việc làm, không “kẹt” tiền và cũng không phải “kẹt” lại giữa Sài Gòn rộng lớn này…
Tin Tổng hợp

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *